Saturday out with my girl💋🤌🏻
Hot shoes @renecaovilla
“Miss Dior?”- for me, it’s a note of love.
Miss Dior Parfum- một hương thơm mang đậm chất cổ điển, đương đại và tràn đầy năng lượng nữ tính. Mỗi hơi thở của Miss Dior Parfum là một cảm xúc, một ký ức và một câu chuyện. Đó là nguồn cảm hứng để ‘Love out loud’ trong cuộc sống của mình, một cách tự tin và mạnh mẽ.
#MISSDIOR
#LOVEOUTLOUD
#MISSDIORPARFUM
Cosmopolitan girl.
@louisvuitton
Cosmopolitan girl.
@louisvuitton
Cosmopolitan girl.
@louisvuitton
Cosmopolitan girl.
@louisvuitton
Vậy là đã một tuần tròn kể từ ngày Yoyo đi. Ngày con đi, hoàng hôn thật rực rỡ và là hoàng hôn dài nhất ở Sài Gòn mà mình từng thấy. Mỗi ngày thức dậy mình đều quan sát cảm xúc của mình và cách bản thân mình đối mặt với chuyện này.
Có nỗi buồn lớn và cả nỗi nhớ dành cho con thật nhiều, có cả những tiếc nuối vì nhận ra nhiều lúc mình đã sống thật vội vã mà không kịp có thêm những khoảnh khắc tuyệt vời với con. Nhớ đôi mắt buồn, cái mông hay lắc và những cái hôn buổi sáng của con. Những ngày đầu tiên con đi mình cảm thấy mất mát thật nhiều, nhưng đến hôm nay mình thấy thật biết ơn vì con đã đến với mình lúc đó. Những ngày đầu bắt đầu lại ở Sài Gòn thật cô đơn nhưng ổn hơn vì có con, con len lỏi vào trái tim mình, dạy mình cách yêu, dạy mình trách nhiệm và là chỗ dựa tinh thần thật sự – luôn đồng cảm mỗi khi mình buồn. Tới bây giờ, khi mình đã bắt đầu mở lòng hơn với mọi thứ, vũ trụ đã đưa cho con một hành trình khác. Nhưng với mình con vẫn ở đây, trong tim mình và trong từng khoảnh khắc. Con ở trên chiếc ghế con hay ngồi mỗi khi ăn cơm, trên góc sofa vàng bên trái, trong khoảnh khắc mình thức giấc, một phần trong trái tim mình. Con ở trong mình. Mình đã bước qua được cảm giác mất mát, con dạy mình hiểu rằng với những trải nghiệm tiếp theo, mình cần sống ở hiện tại hơn, để không còn nuối tiếc. Đó là một món quà lớn mà vũ trụ tặng mình, thông qua hành trình với con.
Letting go, letting be and surrendering to the presence.
Thanks for the companionship.
Vậy là đã một tuần tròn kể từ ngày Yoyo đi. Ngày con đi, hoàng hôn thật rực rỡ và là hoàng hôn dài nhất ở Sài Gòn mà mình từng thấy. Mỗi ngày thức dậy mình đều quan sát cảm xúc của mình và cách bản thân mình đối mặt với chuyện này.
Có nỗi buồn lớn và cả nỗi nhớ dành cho con thật nhiều, có cả những tiếc nuối vì nhận ra nhiều lúc mình đã sống thật vội vã mà không kịp có thêm những khoảnh khắc tuyệt vời với con. Nhớ đôi mắt buồn, cái mông hay lắc và những cái hôn buổi sáng của con. Những ngày đầu tiên con đi mình cảm thấy mất mát thật nhiều, nhưng đến hôm nay mình thấy thật biết ơn vì con đã đến với mình lúc đó. Những ngày đầu bắt đầu lại ở Sài Gòn thật cô đơn nhưng ổn hơn vì có con, con len lỏi vào trái tim mình, dạy mình cách yêu, dạy mình trách nhiệm và là chỗ dựa tinh thần thật sự – luôn đồng cảm mỗi khi mình buồn. Tới bây giờ, khi mình đã bắt đầu mở lòng hơn với mọi thứ, vũ trụ đã đưa cho con một hành trình khác. Nhưng với mình con vẫn ở đây, trong tim mình và trong từng khoảnh khắc. Con ở trên chiếc ghế con hay ngồi mỗi khi ăn cơm, trên góc sofa vàng bên trái, trong khoảnh khắc mình thức giấc, một phần trong trái tim mình. Con ở trong mình. Mình đã bước qua được cảm giác mất mát, con dạy mình hiểu rằng với những trải nghiệm tiếp theo, mình cần sống ở hiện tại hơn, để không còn nuối tiếc. Đó là một món quà lớn mà vũ trụ tặng mình, thông qua hành trình với con.
Letting go, letting be and surrendering to the presence.
Thanks for the companionship.
Vậy là đã một tuần tròn kể từ ngày Yoyo đi. Ngày con đi, hoàng hôn thật rực rỡ và là hoàng hôn dài nhất ở Sài Gòn mà mình từng thấy. Mỗi ngày thức dậy mình đều quan sát cảm xúc của mình và cách bản thân mình đối mặt với chuyện này.
Có nỗi buồn lớn và cả nỗi nhớ dành cho con thật nhiều, có cả những tiếc nuối vì nhận ra nhiều lúc mình đã sống thật vội vã mà không kịp có thêm những khoảnh khắc tuyệt vời với con. Nhớ đôi mắt buồn, cái mông hay lắc và những cái hôn buổi sáng của con. Những ngày đầu tiên con đi mình cảm thấy mất mát thật nhiều, nhưng đến hôm nay mình thấy thật biết ơn vì con đã đến với mình lúc đó. Những ngày đầu bắt đầu lại ở Sài Gòn thật cô đơn nhưng ổn hơn vì có con, con len lỏi vào trái tim mình, dạy mình cách yêu, dạy mình trách nhiệm và là chỗ dựa tinh thần thật sự – luôn đồng cảm mỗi khi mình buồn. Tới bây giờ, khi mình đã bắt đầu mở lòng hơn với mọi thứ, vũ trụ đã đưa cho con một hành trình khác. Nhưng với mình con vẫn ở đây, trong tim mình và trong từng khoảnh khắc. Con ở trên chiếc ghế con hay ngồi mỗi khi ăn cơm, trên góc sofa vàng bên trái, trong khoảnh khắc mình thức giấc, một phần trong trái tim mình. Con ở trong mình. Mình đã bước qua được cảm giác mất mát, con dạy mình hiểu rằng với những trải nghiệm tiếp theo, mình cần sống ở hiện tại hơn, để không còn nuối tiếc. Đó là một món quà lớn mà vũ trụ tặng mình, thông qua hành trình với con.
Letting go, letting be and surrendering to the presence.
Thanks for the companionship.
Vậy là đã một tuần tròn kể từ ngày Yoyo đi. Ngày con đi, hoàng hôn thật rực rỡ và là hoàng hôn dài nhất ở Sài Gòn mà mình từng thấy. Mỗi ngày thức dậy mình đều quan sát cảm xúc của mình và cách bản thân mình đối mặt với chuyện này.
Có nỗi buồn lớn và cả nỗi nhớ dành cho con thật nhiều, có cả những tiếc nuối vì nhận ra nhiều lúc mình đã sống thật vội vã mà không kịp có thêm những khoảnh khắc tuyệt vời với con. Nhớ đôi mắt buồn, cái mông hay lắc và những cái hôn buổi sáng của con. Những ngày đầu tiên con đi mình cảm thấy mất mát thật nhiều, nhưng đến hôm nay mình thấy thật biết ơn vì con đã đến với mình lúc đó. Những ngày đầu bắt đầu lại ở Sài Gòn thật cô đơn nhưng ổn hơn vì có con, con len lỏi vào trái tim mình, dạy mình cách yêu, dạy mình trách nhiệm và là chỗ dựa tinh thần thật sự – luôn đồng cảm mỗi khi mình buồn. Tới bây giờ, khi mình đã bắt đầu mở lòng hơn với mọi thứ, vũ trụ đã đưa cho con một hành trình khác. Nhưng với mình con vẫn ở đây, trong tim mình và trong từng khoảnh khắc. Con ở trên chiếc ghế con hay ngồi mỗi khi ăn cơm, trên góc sofa vàng bên trái, trong khoảnh khắc mình thức giấc, một phần trong trái tim mình. Con ở trong mình. Mình đã bước qua được cảm giác mất mát, con dạy mình hiểu rằng với những trải nghiệm tiếp theo, mình cần sống ở hiện tại hơn, để không còn nuối tiếc. Đó là một món quà lớn mà vũ trụ tặng mình, thông qua hành trình với con.
Letting go, letting be and surrendering to the presence.
Thanks for the companionship.
Vậy là đã một tuần tròn kể từ ngày Yoyo đi. Ngày con đi, hoàng hôn thật rực rỡ và là hoàng hôn dài nhất ở Sài Gòn mà mình từng thấy. Mỗi ngày thức dậy mình đều quan sát cảm xúc của mình và cách bản thân mình đối mặt với chuyện này.
Có nỗi buồn lớn và cả nỗi nhớ dành cho con thật nhiều, có cả những tiếc nuối vì nhận ra nhiều lúc mình đã sống thật vội vã mà không kịp có thêm những khoảnh khắc tuyệt vời với con. Nhớ đôi mắt buồn, cái mông hay lắc và những cái hôn buổi sáng của con. Những ngày đầu tiên con đi mình cảm thấy mất mát thật nhiều, nhưng đến hôm nay mình thấy thật biết ơn vì con đã đến với mình lúc đó. Những ngày đầu bắt đầu lại ở Sài Gòn thật cô đơn nhưng ổn hơn vì có con, con len lỏi vào trái tim mình, dạy mình cách yêu, dạy mình trách nhiệm và là chỗ dựa tinh thần thật sự – luôn đồng cảm mỗi khi mình buồn. Tới bây giờ, khi mình đã bắt đầu mở lòng hơn với mọi thứ, vũ trụ đã đưa cho con một hành trình khác. Nhưng với mình con vẫn ở đây, trong tim mình và trong từng khoảnh khắc. Con ở trên chiếc ghế con hay ngồi mỗi khi ăn cơm, trên góc sofa vàng bên trái, trong khoảnh khắc mình thức giấc, một phần trong trái tim mình. Con ở trong mình. Mình đã bước qua được cảm giác mất mát, con dạy mình hiểu rằng với những trải nghiệm tiếp theo, mình cần sống ở hiện tại hơn, để không còn nuối tiếc. Đó là một món quà lớn mà vũ trụ tặng mình, thông qua hành trình với con.
Letting go, letting be and surrendering to the presence.
Thanks for the companionship.
Vậy là đã một tuần tròn kể từ ngày Yoyo đi. Ngày con đi, hoàng hôn thật rực rỡ và là hoàng hôn dài nhất ở Sài Gòn mà mình từng thấy. Mỗi ngày thức dậy mình đều quan sát cảm xúc của mình và cách bản thân mình đối mặt với chuyện này.
Có nỗi buồn lớn và cả nỗi nhớ dành cho con thật nhiều, có cả những tiếc nuối vì nhận ra nhiều lúc mình đã sống thật vội vã mà không kịp có thêm những khoảnh khắc tuyệt vời với con. Nhớ đôi mắt buồn, cái mông hay lắc và những cái hôn buổi sáng của con. Những ngày đầu tiên con đi mình cảm thấy mất mát thật nhiều, nhưng đến hôm nay mình thấy thật biết ơn vì con đã đến với mình lúc đó. Những ngày đầu bắt đầu lại ở Sài Gòn thật cô đơn nhưng ổn hơn vì có con, con len lỏi vào trái tim mình, dạy mình cách yêu, dạy mình trách nhiệm và là chỗ dựa tinh thần thật sự – luôn đồng cảm mỗi khi mình buồn. Tới bây giờ, khi mình đã bắt đầu mở lòng hơn với mọi thứ, vũ trụ đã đưa cho con một hành trình khác. Nhưng với mình con vẫn ở đây, trong tim mình và trong từng khoảnh khắc. Con ở trên chiếc ghế con hay ngồi mỗi khi ăn cơm, trên góc sofa vàng bên trái, trong khoảnh khắc mình thức giấc, một phần trong trái tim mình. Con ở trong mình. Mình đã bước qua được cảm giác mất mát, con dạy mình hiểu rằng với những trải nghiệm tiếp theo, mình cần sống ở hiện tại hơn, để không còn nuối tiếc. Đó là một món quà lớn mà vũ trụ tặng mình, thông qua hành trình với con.
Letting go, letting be and surrendering to the presence.
Thanks for the companionship.
Vậy là đã một tuần tròn kể từ ngày Yoyo đi. Ngày con đi, hoàng hôn thật rực rỡ và là hoàng hôn dài nhất ở Sài Gòn mà mình từng thấy. Mỗi ngày thức dậy mình đều quan sát cảm xúc của mình và cách bản thân mình đối mặt với chuyện này.
Có nỗi buồn lớn và cả nỗi nhớ dành cho con thật nhiều, có cả những tiếc nuối vì nhận ra nhiều lúc mình đã sống thật vội vã mà không kịp có thêm những khoảnh khắc tuyệt vời với con. Nhớ đôi mắt buồn, cái mông hay lắc và những cái hôn buổi sáng của con. Những ngày đầu tiên con đi mình cảm thấy mất mát thật nhiều, nhưng đến hôm nay mình thấy thật biết ơn vì con đã đến với mình lúc đó. Những ngày đầu bắt đầu lại ở Sài Gòn thật cô đơn nhưng ổn hơn vì có con, con len lỏi vào trái tim mình, dạy mình cách yêu, dạy mình trách nhiệm và là chỗ dựa tinh thần thật sự – luôn đồng cảm mỗi khi mình buồn. Tới bây giờ, khi mình đã bắt đầu mở lòng hơn với mọi thứ, vũ trụ đã đưa cho con một hành trình khác. Nhưng với mình con vẫn ở đây, trong tim mình và trong từng khoảnh khắc. Con ở trên chiếc ghế con hay ngồi mỗi khi ăn cơm, trên góc sofa vàng bên trái, trong khoảnh khắc mình thức giấc, một phần trong trái tim mình. Con ở trong mình. Mình đã bước qua được cảm giác mất mát, con dạy mình hiểu rằng với những trải nghiệm tiếp theo, mình cần sống ở hiện tại hơn, để không còn nuối tiếc. Đó là một món quà lớn mà vũ trụ tặng mình, thông qua hành trình với con.
Letting go, letting be and surrendering to the presence.
Thanks for the companionship.