Sáu tháng từ ngày lên chức làm mẹ, đôi “mắt sâu” này bắt đầu xuất hiện. Trộm vía cả ba lần mang thai, cơ thể mình 2 tháng là đâu lại vào đó chỉ có đôi mắt sâu là kiên trì ở lại, như một dấu ấn không chịu rời đi. Mình dần học cách làm quen với nó, nhìn nó như một kiệt tác của hành trình làm mẹ. Và cũng từ đó, mình nhận ra rằng khi chúng ta lớn lên, cơ thể và gương mặt sẽ thay đổi không phải đẹp hơn hay xấu đi, mà là trở nên khác biệt và mang một vẻ đẹp rất riêng của sự trãi nghiệm. Ai rồi cũng có một “phiên bản” của đôi mắt sâu ấy là dấu vết của hành trình, của yêu thương và của những ký ức để nhớ. Mình học cách yêu chính mình và đón nhận những thay đổi ấy bằng lòng biết ơn. Bởi đã đi qua bao năm tháng buồn vui đủ đầy, cơ thể này cũng xứng đáng mang theo những dấu vết để nhớ, như những dấu mốc của một hành trình đã đi qua. Hôm nay mình bước sang một tuổi mới. Mình không nhớ năm nay mình bao nhiêu tuổi 🙃 Chỉ biết là mình đang ở một giai đoạn thật đẹp của cuộc đời, tự do tự tại, biết ơn vì mọi điều mình đang có và vẫn còn rất háo hức với chặn đường phía trước. 🌿 Cám ơn em Tâm đã ghé nhà chụp vội cho chị mấy tấm hình ghi lại khoảnh khắc ngày bước sang tuổi mới nhé!
Sáu tháng từ ngày lên chức làm mẹ, đôi “mắt sâu” này bắt đầu xuất hiện. Trộm vía cả ba lần mang thai, cơ thể mình 2 tháng là đâu lại vào đó chỉ có đôi mắt sâu là kiên trì ở lại, như một dấu ấn không chịu rời đi. Mình dần học cách làm quen với nó, nhìn nó như một kiệt tác của hành trình làm mẹ. Và cũng từ đó, mình nhận ra rằng khi chúng ta lớn lên, cơ thể và gương mặt sẽ thay đổi không phải đẹp hơn hay xấu đi, mà là trở nên khác biệt và mang một vẻ đẹp rất riêng của sự trãi nghiệm. Ai rồi cũng có một “phiên bản” của đôi mắt sâu ấy là dấu vết của hành trình, của yêu thương và của những ký ức để nhớ. Mình học cách yêu chính mình và đón nhận những thay đổi ấy bằng lòng biết ơn. Bởi đã đi qua bao năm tháng buồn vui đủ đầy, cơ thể này cũng xứng đáng mang theo những dấu vết để nhớ, như những dấu mốc của một hành trình đã đi qua. Hôm nay mình bước sang một tuổi mới. Mình không nhớ năm nay mình bao nhiêu tuổi 🙃 Chỉ biết là mình đang ở một giai đoạn thật đẹp của cuộc đời, tự do tự tại, biết ơn vì mọi điều mình đang có và vẫn còn rất háo hức với chặn đường phía trước. 🌿 Cám ơn em Tâm đã ghé nhà chụp vội cho chị mấy tấm hình ghi lại khoảnh khắc ngày bước sang tuổi mới nhé!
Sáu tháng từ ngày lên chức làm mẹ, đôi “mắt sâu” này bắt đầu xuất hiện. Trộm vía cả ba lần mang thai, cơ thể mình 2 tháng là đâu lại vào đó chỉ có đôi mắt sâu là kiên trì ở lại, như một dấu ấn không chịu rời đi. Mình dần học cách làm quen với nó, nhìn nó như một kiệt tác của hành trình làm mẹ. Và cũng từ đó, mình nhận ra rằng khi chúng ta lớn lên, cơ thể và gương mặt sẽ thay đổi không phải đẹp hơn hay xấu đi, mà là trở nên khác biệt và mang một vẻ đẹp rất riêng của sự trãi nghiệm. Ai rồi cũng có một “phiên bản” của đôi mắt sâu ấy là dấu vết của hành trình, của yêu thương và của những ký ức để nhớ. Mình học cách yêu chính mình và đón nhận những thay đổi ấy bằng lòng biết ơn. Bởi đã đi qua bao năm tháng buồn vui đủ đầy, cơ thể này cũng xứng đáng mang theo những dấu vết để nhớ, như những dấu mốc của một hành trình đã đi qua. Hôm nay mình bước sang một tuổi mới. Mình không nhớ năm nay mình bao nhiêu tuổi 🙃 Chỉ biết là mình đang ở một giai đoạn thật đẹp của cuộc đời, tự do tự tại, biết ơn vì mọi điều mình đang có và vẫn còn rất háo hức với chặn đường phía trước. 🌿 Cám ơn em Tâm đã ghé nhà chụp vội cho chị mấy tấm hình ghi lại khoảnh khắc ngày bước sang tuổi mới nhé!
Sáu tháng từ ngày lên chức làm mẹ, đôi “mắt sâu” này bắt đầu xuất hiện. Trộm vía cả ba lần mang thai, cơ thể mình 2 tháng là đâu lại vào đó chỉ có đôi mắt sâu là kiên trì ở lại, như một dấu ấn không chịu rời đi. Mình dần học cách làm quen với nó, nhìn nó như một kiệt tác của hành trình làm mẹ. Và cũng từ đó, mình nhận ra rằng khi chúng ta lớn lên, cơ thể và gương mặt sẽ thay đổi không phải đẹp hơn hay xấu đi, mà là trở nên khác biệt và mang một vẻ đẹp rất riêng của sự trãi nghiệm. Ai rồi cũng có một “phiên bản” của đôi mắt sâu ấy là dấu vết của hành trình, của yêu thương và của những ký ức để nhớ. Mình học cách yêu chính mình và đón nhận những thay đổi ấy bằng lòng biết ơn. Bởi đã đi qua bao năm tháng buồn vui đủ đầy, cơ thể này cũng xứng đáng mang theo những dấu vết để nhớ, như những dấu mốc của một hành trình đã đi qua. Hôm nay mình bước sang một tuổi mới. Mình không nhớ năm nay mình bao nhiêu tuổi 🙃 Chỉ biết là mình đang ở một giai đoạn thật đẹp của cuộc đời, tự do tự tại, biết ơn vì mọi điều mình đang có và vẫn còn rất háo hức với chặn đường phía trước. 🌿 Cám ơn em Tâm đã ghé nhà chụp vội cho chị mấy tấm hình ghi lại khoảnh khắc ngày bước sang tuổi mới nhé!
Sáu tháng từ ngày lên chức làm mẹ, đôi “mắt sâu” này bắt đầu xuất hiện. Trộm vía cả ba lần mang thai, cơ thể mình 2 tháng là đâu lại vào đó chỉ có đôi mắt sâu là kiên trì ở lại, như một dấu ấn không chịu rời đi. Mình dần học cách làm quen với nó, nhìn nó như một kiệt tác của hành trình làm mẹ. Và cũng từ đó, mình nhận ra rằng khi chúng ta lớn lên, cơ thể và gương mặt sẽ thay đổi không phải đẹp hơn hay xấu đi, mà là trở nên khác biệt và mang một vẻ đẹp rất riêng của sự trãi nghiệm. Ai rồi cũng có một “phiên bản” của đôi mắt sâu ấy là dấu vết của hành trình, của yêu thương và của những ký ức để nhớ. Mình học cách yêu chính mình và đón nhận những thay đổi ấy bằng lòng biết ơn. Bởi đã đi qua bao năm tháng buồn vui đủ đầy, cơ thể này cũng xứng đáng mang theo những dấu vết để nhớ, như những dấu mốc của một hành trình đã đi qua. Hôm nay mình bước sang một tuổi mới. Mình không nhớ năm nay mình bao nhiêu tuổi 🙃 Chỉ biết là mình đang ở một giai đoạn thật đẹp của cuộc đời, tự do tự tại, biết ơn vì mọi điều mình đang có và vẫn còn rất háo hức với chặn đường phía trước. 🌿 Cám ơn em Tâm đã ghé nhà chụp vội cho chị mấy tấm hình ghi lại khoảnh khắc ngày bước sang tuổi mới nhé!